Tai game bigkool

Kỳ: 23 24 [25]26 27

Kiều Thanh cay đắng nhận ra Hoàng Minh đã không còn yêu cô như ngày xưa nữa.

-    Hóa ra là anh ở đây. Anh rảnh quá đấy, Hoàng Minh à!

Anh ngẩng đầu lên thở dài. Khuôn mặt Kiều Thanh bơ phờ. Những lọn tóc xoăn rối rắm bay phất phơ trong buổi gió sớm. Bờ môi khô khốc hơi nhếch lên để lộ một vết son màu cam dính nơi kẽ răng. Dường như cô không còn chút sức lực nào, cả thân hình như tì hẳn vào thân cây xà cừ trước ngõ.

Hoàng Minh im lặng và lại tiếp tục công việc của mình như không hề thấy cô.

-    Hoàng Minh? Anh có nghe em nói không hả?

Kiều Thanh cạu mặt, đôi guốc cao đá vào gốc cây xà cừ như để xả giận với anh.

Cô cảm thấy mệt mỏi, chán chường và ngày ngày thêm cáu gắt. Cô sống trong sợ hãi lẫn hoang mang và “thèm” có người để nói chuyện, chia sẻ. Từ trước đến giờ, cô chưa từng nghĩ đến cái gọi là “báo ứng”, nhưng thời gian vừa qua đã khiến cô thực sự bàng hoàng. Những buổi đêm không ngon giấc, cả thân người cô oằn mình quằn quại trong đau đớn với biết bao cơn ác mộng quỷ quái triền miên.

Ban ngày, cô có thể rong ruổi, la cà trên đường phố, quán ăn vỉa hè hay khu vui chơi mua sắm để quên đi hết mọi chuyện và giết chết thời gian khi chẳng có việc làm. Nhưng đêm về, chỉ cần chợp mắt một chút thì đứa con chưa rõ hình hài từ xưa kia lại hiện về hành hạ, ám ảnh. Nửa đêm, sau những tiếng ú ớ kêu gào, cô lồm cồm dậy tìm lối ra ban công ngồi hút thuốc chờ bình minh đến với khuôn mặt lem luốc bởi mồ hôi và kem dưỡng da, toàn phần lưng áo thì ướt rượt bết dính vào người. Cơn ác mộng dường như đang vùi dập từng hơi thở, từng lý lẽ phải sinh tồn của cô. Cô trốn chạy mọi điều bằng rượu mạnh hoặc thuốc lá. Cơ thể cô phát ra một thứ mùi nồng nặc khiến người đối diện phải ngạt thở.

Đôi mắt cô ngày một trũng sâu và quầng thâm ở phần đuôi mà không một loại son phấn nào có thể che giấu nổi. Nhìn thấy bóng dáng của loài mèo là cô chạy như điên như dại. Nghe thấy tiếng mèo kêu là cô phải bịt chặt hai bên tai… Thậm chí những gã người Tây và những cô nàng sử dụng kính áp tròng với đôi mắt xanh lè cũng làm cô điêu đứng và thở hụt hơi…

Một lần, cô bắt gặp Tâm Lan đang đi dạo trong công viên cùng bé Nguyên Thảo, còn tay kia dắt con mèo trắng quanh quẩn hết hồ nước rồi tới vườn hoa. Cô sợ đến nỗi ngất xỉu ngay trong công viên và đã được một người dân tốt bụng đưa đi cấp cứu. Bác sĩ khuyên cô nên đi chữa tâm lý trị liệu càng sớm càng tốt. Nhưng cô sợ bệnh viện, sợ mùi thuốc kháng sinh, sợ những chiếc áo màu trắng… Cô luôn cảm thấy những tiếng khóc thống khổ của đứa bé thơ dại ngày nào phát ra xung quanh nơi cô đang đứng. Cô luôn tưởng tượng thấy hình ảnh của đứa bé còn nhầy nhụa máu nằm cong người như chờ cô mở rộng vòng tay ôm lấy…

Cô biết, mình sắp phát điên lên.

-    Sáng ngày ra mà em đã say xỉn. Bộ cả ngày chỉ biết tới rượu thôi à?

Hoàng Minh thở dài, anh nhìn dáng vẻ thừa sống thiếu chết của Kiều Thanh cũng cảm thấy mủi lòng. Anh cất tiếng hỏi han trước khi Kiều Thanh gắt gỏng và làm um mọi chuyện lên.

-    Tôi là vậy đấy, được chưa?


Kiều Thanh hét toáng lên như thể cô cố tình thông báo cho mấy người hàng xóm đang đứng ở cuối phố thì thào bàn tán chuyện gia đình cô cùng nghe được đoạn hội thoại này. Cô “thèm” có người đối đáp, kể cả là cãi nhau. Cô run lẩy bẩy mỗi khi một mình và trong lòng luôn có cảm giác trống rỗng tại căn nhà mình.

Chia tay Hoàng Minh, Tâm Lan cũng có quyền tìm cho mình một hạnh phúc mới (Ảnh minh họa)

-    Em về nghỉ ngơi và suy nghĩ lại việc mình làm đi. Lát nữa, anh cũng phải tới công ty luôn rồi. Anh không có thời gian để gây chuyện với em đâu. – Hoàng Minh vẫn chăm chú tỉa lá vàng cho chậu cây cảnh. Khuôn mặt tái đi vì rượu của Kiều Thanh làm anh ngán ngẩm chẳng buồn nhìn. – À mà em đang rảnh đúng không, tháo guốc ra ngoài này mà làm cỏ nè. Em lười lao động quá…

-    Anh chán em rồi phải không? Anh Minh… Anh Hoàng Minh?

-    Nói linh tinh. Say thì về nhà mà ngủ, em tới đây làm gì cơ chứ? - Lần này thì Kiều Thanh làm anh cáu giận thật sự. - Cái đẹp không khoe, cứ thích khoe cái ngu dốt ra là làm sao?

-    Anh Minh, em xin anh. – Kiều Thanh so vai - Anh đang làm cái quái quỷ gì thế này? Đường đường là một vị giám đốc ngồi ghế cao, điều hòa mát lạnh, chỉ tay hướng Nam, dẹp người hướng Bắc, mà lại về đây ngồi nhổ cỏ vườn, trong khi “vợ của anh” đang hẹn hò với trai ngoài quán café kia kìa.

Hoàng Minh thoáng ngỡ ngàng khi nghe những điều Kiều Thanh vừa nói: "Vợ của anh”. Nhưng nó có nghĩa gì chứ, anh và cô đã chính thức ly hôn, Tâm Lan hoàn toàn có quyền đi tìm hiểu một người đàn ông khác. Hơn nữa, Tâm Lan đã đưa ra lý do khi đón lấy bó hoa trong đám cưới Hoàng Ngân: bản thân một người đàn bà không thể chịu nổi nỗi cô đơn quá lâu, huống hồ là cảnh gà mái nuôi con thì càng phải cần có bóng dáng người đàn ông trong nhà để giúp đỡ vợ việc trông nom con cái những bữa nó ốm đau. Hành động của cô hôm đó đã làm anh suy nghĩ mãi. Bởi quan khách, bạn bè không thể ngờ rằng: "Tâm Lan ngoại tình, Tâm Lan xỏ mũi anh…”.

Tâm Lan là thế. Lúc nào, cô cũng luôn nhận lỗi về phía mình chỉ để bao che tội lỗi cho người cô yêu mến. Lúc nào cũng thế, cô luôn chấp nhận mọi dèm pha, những điều không hề tốt đẹp để đối phương có được cuộc sống bình yên hơn… 

Vậy vì sao, trong lòng anh lại dấy lên một nỗi niềm khó tả? Vì sao, Kiều Thanh lại nói với anh điều này? Sao một cô nàng Kiều Thanh đỏng đảnh, đanh đá hôm nay lại hết sức lạ kì như thế kia?

-    Cô ấy cũng phải tái hôn chứ em, cũng phải tìm một người đàn ông làm chỗ dựa cho mình về sau này nữa. Giống như chúng ta đây này, em phải mừng cho Tâm Lan, hiểu không? Sao lại tỏ thái độ giận dữ như vậy với anh? – Hoàng Minh căn dặn. - Đừng có mà ích kỉ mãi như thế!

-    Ừ nhỉ?

Kiều Thanh ngớ người nhìn anh. Cô cũng chẳng hiểu mình đang làm gì. Giống như thể, cô tới thông báo cho anh biết rằng: vợ anh đang hẹn hò với trai vậy đấy và anh cần phải tới quán café để bắt quả tang ngay lập tức vậy.

Tay vịn chặt vào thân cây, Kiều Thanh đứng vững và thẳng người hơn một chút. Giọng cô lắp bắp và tiếp tục phân bua.

   À, ý em là, anh nên tới công ty để làm việc, chứ không phải về nhà cũ để dọn cỏ vườn với tỉa lá cây, đúng không nào? Nếu Tâm Lan tái hôn, biết đâu họ sẽ tới căn nhà này để sống. Lúc đó, lời ra tiếng vào của hàng xóm sẽ làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của cô ấy. Em nghĩ thế có đúng không anh?

-    Phải. – Hoàng Minh gật đầu, nói nhỏ. - Em về nhà đi, trưa rồi đấy. Anh làm cho xong rồi tới công ty luôn đây. Không thể bỏ ngang chừng được, cả khu vườn sẽ trông như một bãi rác mất.

-    Vậy bao giờ chúng ta sẽ mở tiệc thông báo với mọi người? Em cần một danh phận và đàng hoàng ra phố, đi mua sắm hay những buổi đãi tiệc ở công ty anh… Hơn nữa, anh và Tâm Lan cũng đã chính thức ly hôn rồi. Thực tế chẳng phải là không còn điều gì ngăn cản giữa mối quan hệ của hai chúng ta nữa hay sao. Vì sao anh còn chần chừ mãi như thế?

-    …

Trước sự im lặng của anh, khóe môi Kiều Thanh khẽ nhếch lên một chút:

-    Anh là đồ hèn. Anh là kẻ tồi tệ. Thà anh nói một câu, đại loại như là: em hãy chờ. Hãy cho anh thêm thời gian, anh mới ly hôn vì thế không thể vội vã được… thiếu quái gì lý do để anh an ủi em cơ chứ? Đàn ông thật là khó hiểu. Những lúc đàn bà đau khổ nhất thì họ lại ở tít nơi đâu, nhưng lúc cần người nói chuyện thì họ lại thường giả câm giả điếc… Anh yêu em, anh cần em, anh cũng không nói. Anh chán em, anh coi thường em, anh cũng chọn lựa sự im lặng. Em không biết phải làm gì để hiểu anh, để được trò chuyện với anh. Anh thay đổi rồi. Anh không còn là Lê Hoàng Minh của ngày xưa nữa.

-    …

-    Em cũng chẳng cần phải đi bắt cóc con bé Nguyên Thảo thêm một lần nào nữa. Em thèm con ư? Em là đàn bà mà không thể đẻ con à? Được rồi. Được rồi. Em sẽ tới trại trẻ mồ côi và nhận nuôi một đứa. Anh có dám dành hết những tình yêu cho nó như một người cha ruột hay không? Anh nói đi… Anh nói gì đi chứ?

-    …

Kiều Thanh bỏ đi ngay sau đó. Những gì cô vừa nói ra là tất cả những suy nghĩ, nỗi sợ hãi lẫn hoang mang mà bản thân cô đã phải chịu đựng trong một khoảng thời gian quá dài. Anh nhìn theo bóng dáng cô, đôi chân anh cũng không thể nhúc nhích nổi.

Bước đi của Kiều Thanh rất chậm chạp. Thỉnh thoảng, cô chỉ muốn ngoái lại xem anh có nhìn hay đuổi theo mình không? Nhưng bản tính tiểu thư, đỏng đảnh đã không cho phép cô làm như thế.

Kiều Thanh vội băng qua bên đường mà chẳng buồn để ý đến dòng xe qua lại. Cô chỉ muốn lao đi thật nhanh. Cô chán ghét phải chờ đợi. Cô chẳng còn muốn tin những gì Hoàng Minh nói. Dường như, cô không còn thiết tha với cuộc sống này.

Anh tài xế taxi được phen dúi người về phía trước khi dùng hết sức để kéo cần gạt phanh trước khi chiếc xe lao về phía người Kiều Thanh. Anh nhấn lớp kính và thò đầu ra ngoài, giọng gắt gỏng:

   Này! Này! Cái cô kia! Đi đứng cái kiểu gì đấy hả?

-    Anh đang gọi tôi đấy à? – Kiều Thanh ngơ ngác hỏi lại.

-    Không gọi cô thì gọi cái con điên nào nữa hả? – Anh tài xế bực tức. – Đi đứng cái kiểu gì mà cứ thế lao ra đường chẳng nhìn trước ngó sau là sao. Tính cho tôi sạt nghiệp và ngồi bóc lịch đấy à.

-    Anh nói ai là con điên đấy hả? Có mà anh bị thần kinh và mắc cái bệnh háo sắc thì có. Chưa gặp gái đẹp bao giờ hay sao mà phải hốt hoảng như thế. Còn bày đặt đổ lỗi do việc đi đứng của người khác nữa chứ. Rõ vô duyên. – Kiều Thanh cũng cáu gắt đốp trả lại.

Anh tài xế há hốc miệng và tự hỏi: Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?

Những người tham gia giao thông đang đứng chờ đèn đỏ cũng bật cười khanh khách.

(Còn nữa)

Dường như Kiều Thanh đã nhận ra tình cảm của Hoàng Minh dành cho cô không còn như xưa nữa. Liệu một cô có đủ dũng khí từ bỏ người đàn ông không yêu mình để tìm cho mình một hạnh phúc mới? Mời các bạn hãy đón đọc phần 26 "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" vào lúc 8h00 ngày 18/7/2012 nhé!


Kỳ: 23 24 [25]26 27

Những kiểu ngồi khiến anh em xoắn hết cả mắt

Có những lúc chỉ xem qua ảnh thôi đã thấy giật mình, xem kỹ lại mới thấy không bõ công... giật mình.

Đau thương đến chết Phần 1 - Chương 51

Lúc Tư Dao tỉnh lại, thấy phía trên là trần nhà sáng sủa. Cô đang nằm trên đệm ga trải giường trắng tinh, xung quanh lặng ngắt như tờ, cô nghĩ là mình đang nằm mơ. Gặp ác mộng nhiều rồi nên giấc mộng đẹp rõ ràng là không thật.

Đau thương đến chết Phần 1 - Chương 50

Gió đã nổi, mây đen tụ lại, dường như chỉ một lát nữa thôi mưa sẽ như trút nước.

Người yêu không muốn tôi chụp ảnh nude

Chụp ảnh nude là đam mê của tôi và nó giúp tôi có được thu nhập "khủng".

Ngày cưới, đừng vội vàng...

Đôi uyên ương nọ quyết định sẽ thuê một phòng hạng sang tại một khách sạn cao tầng cho đêm tân hôn.

THỂ LOẠI

Đế Chế Online

Dựa theo tựa game nổi tiếng AOE, Đế Chế online mang đến phong cách chơi mới lạ. Đặc ...

Võ Lâm Mobile

Võ Lâm mobile vượt qua đẳng cấp game PC, chỉ cần sở hữu 1 chiếc điện thoại And...

BigKool - Game đánh bài

Đúng như cái tên của mình BigKool mang đến cho người chơi một thế giới...

Bẫy Rồng ONLINE

Từ thửa hồng hoang, khi thế giới còn là thánh địa củ...

Bigone - Đại chiến Las Vegas

Bigone giải trí đa phương tiện trên mobile, trải nghiệm cảm giác tuyệt vời qu...

MediaS - Phần mềm không thể thiếu về đêm

Phần mềm "giải trí, thư giãn" cùng các girl nóng bỏng được cập nhật hàng ngày.

Vova mobile - Thế giới giải trí trong tầm tay

Phần mềm tiện ích xem kết quả xổ số, bóng đá, bói toán, tư vấn giới tính...

Socbay iMedia - Giải trí đỉnh cao

Phần mềm tiện ích cho di động: nghe nhạc, xem video, xem ảnh, xổ số, bóng đá.

Bộ ảnh Em gái Xinh Không Chịu Nổi

Tuyển tập những bộ ảnh HOT nhất của các Hot Girl

Tuyển chọn CLIP Nóng Bỏng Mắt

Tuyển tập 50.000 CLIP nóng Bỏng Mắt....


Liên kết