Tai game bigkool

Kỳ: 1 [2]3

Vĩnh không đáp, chống hai tay lên bàn đứng dậy, lảo đảo đi tới mở tủ lạnh, lấy chai nước rót đầy ly, uống một hơi rồi nói với Khải:- Tự nhiên tôi cảm thấy hơi mệt chứ không có gì hết.

Rồi anh cố lấy vẻ tự nhiên, bước tới ngồi xuống đối diện bạn: 
- Mật mã của ông hết xẩy. Chắc chắn tôi sẽ xử dụng trong câu chuyện của tôi 
Sau buổi tối hôm đó, ngoài những lúc gặp nhau ở truyền hình, mỗi tuần Khải lại tới gặp Vĩnh vài lần xem câu chuyện trinh thám mà Vĩnh dự tính viết đã tới đâu rồi. Tuy nhiên Vĩnh lại bị cái bệnh của các nhà văn mới, nghĩa là rất hăng say khi tìm được một ý tưởng, nhưng khi bắt tay vào việc thì lại không biết mở đầu câu chuyện ra sao. 
Vĩnh nói với Khải rằng anh không được khỏe và anh chưa muốn khởi sự cho tới khi cảm thấy đầy đủ phong độ. 
Khải cũng thấy Vĩnh có vẻ bệnh hoạn thật, và không hiểu tại sao, lúc sau này Vĩnh uống rượu nhiều quá. 
Nói mãi không được, Khải cảm thấy tội nghiệp cho bạn khi thấy Vĩnh có vẻ xuống tinh thần, mặt mày lúc nào cũng bơ phờ hốc hác. Khải nghĩ rằng có lẽ Vĩnh gặp điều gì rất bất thường nên mới thay đổi một cách lạ lùng như vậy. 
Anh quyết định tìm hiểu để may ra có thể giúp được gì cho bạn. 
Khoảng một tháng sau, một buổi tối Khải tới cư xá Thanh Đa thăm Vĩnh. Bước hết những bực thang tối tăm, vừa lên tới lầu hai, Khải chợt thấy một bóng đen rời khỏi cửa apartment của Vĩnh bước về phía anh. Khải né sang một bên để người lạ mặt đi qua, nhìn theo ông ta bước thật êm xuống những bực thang. Người lạ mặt có một cái gì bất thường khiến Khải cảm thấy xương sống lạnh buốt. Vừa suy nghĩ, Khải vừa bước tới gõ cửa căn apartment của Vĩnh. 
Tiếng gõ cửa của Khải được đáp lại bằng một giọng đầy vẻ hoảng hốt của Vĩnh: 
- Ai đó? Ai đó? 
- À, Khải đây. 
Vừa nói, Khải vừa đẩy cửa bước vào. Trong phòng khách, Vĩnh đầu tóc bù rối, đôi mắt đỏ ngầu đang ngồi trước một núi quân bài trên bàn. Khải nói: 
- Sao, ông đang làm quen với mấy lá bài để chuẩn bị viết phải không? Hi vọng là tôi không đuổi khách của ông vì khi tôi vừa lên tới lầu hai thì ông ta đã ra khỏi cửa. 
Khuôn mặt Vĩnh tự nhiên trắng bệch: 
- Khách của tôi? 
- Đúng! Một quân nhân. 
Vĩnh hừ lớn: 
- Quân nhân? Sao ông biết? 
- Ông ta bận bộ quân phục tác chiến, dù trong tối tôi cũng thấy rõ. Hình như quân phục Biệt Động thì phải. 
Vầng trán Vĩnh nhăn lại, giọng anh đầy vẻ hoang mang: 
- Ông ta... coi ra sao? 
- Cao lớn. Bộ quân phục có vẻ... không được sạch sẽ lắm, dường như ông ta mới từ mặt trận trở về. 
Vĩnh đưa hai tay lên ôm mặt: 
- Hừ! Thì ra đó là sự thật! Tôi không bị ảo giác. Tôi không điên vì chính ông cũng thấy. Ông nói đúng, hắn ta vừa trở về từ mặt trận, nhưng đó là mặt trận dưới địa ngục. 
Khải nhìn bạn không chớp mắt, trong bụng nghĩ thầm "Chà! Tên này coi bộ không khá rồi!", tuy nhiên ngoài miệng cố nói một cách vui vẻ: 
- Nếu tôi không lầm thì ông đã có những ý tưởng mới cho câu chuyện.

Ông đã khởi sự chưa? À, có lẽ chưa vì ông còn đang dợt những mật mã mà tôi sáng chế, phải không? Dứt lời, Khải cất tiếng cười cho không khí bớt nặng nề. Nhưng Vĩnh lừ mắt, gằn giọng: 
- Ông không sáng chế cái gì hết! Cái ý tưởng đó được nhét vào đầu óc ông và ra lệnh cho ông đem tới để hành hạ tôi. Tôi luôn luôn tránh né lũ thầy bói, những kẻ nghĩ rằng họ có thể liên lạc được với thế giới bên kia bằng cách... dùng những lá bài. Tối hôm đó, chính ông đã bị thúc đẩy nói ra loại mật mã quái quỉ đó và buộc tôi phải rút mấy lá bài đó. 
Trước những lời nói không đâu của bạn, Khải bực bội cười khẩy: 
- Ông đừng giả bộ điên nữa! Chính tôi đã nghĩ ra loại mật mã đó và chính ông đã tự tay rút ra mấy quân bài vô nghĩa đó. 
Vĩnh nói gần như gào lên: 
- Tôi không điên! Mấy quân bài đó không phải là vô nghĩa vì nó là tên của một người mà tôi vẫn cố tránh không nghĩ tới. 
Khải sửng sốt nhìn bạn không nói. Vĩnh chợt thở dài: 
- Tôi nghĩ rằng có lẽ tôi nên nói với ông tất cả. Bây giờ tôi không cảm thấy hổ thẹn gì nữa vì tôi đang ở trong tình trạng khủng hoảng cùng cực. Khi nào ông ở trong tình trạng khủng hoảng như tôi bây giờ, ông sẽ không còn cảm thấy hổ thẹn gì nữa. Để tôi nói hết cho ông nghe... 
...Có lẽ ông đã biết rõ về đời lính của tôi. Tôi chỉ nhập ngũ khi bị động viên. Sau thời gian huấn luyện, tôi bị đưa tới một đơn vị Biệt Động nổi tiếng, và bị đẩy vào một tiểu đội dưới quyền chỉ huy của Hai Sơn. 
Hai Sơn là người từ binh nhì lên tới trung sĩ và đã mấy lần bị thương. Không ai chối cãi được rằng hắn ta là một quân nhân can trường, nhưng không ai ưa hắn. Có lẽ vì hắn không biết sợ là gì và thường chế nhạo những kẻ mà hắn gọi là đồ chết nhát. 
Không hiểu tại sao hắn lại đặc biệt lưu ý đến tôi. Có lẽ vì vẻ trí thức của tôi. Cũng có thể vì tôi sợ dơ, sợ khó, sợ khổ. Tôi không biết, mà chỉ biết một điều là hắn đì tôi tối đa. Hắn hành hạ tôi khi ở hậu cứ cũng như ngoài mặt trận. ở hậu cứ, hắn bắt tôi làm những công việc nặng nhọc nhất, bẩn thỉu nhất. Ngoài chiến trường, hắn bắt tôi thi hành những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Những ngày quân ngũ của tôi là những ngày địa ngục! Vì hắn! Đáng lẽ tôi đã được biệt phái ngay từ năm đầu, nhưng tôi tin rằng chính hắn đã tìm cách ngăn chặn. Bởi thế, tôi chỉ mong hắn chết, và tôi không phải là người duy nhất mong muốn điều này, có lẽ chỉ ngoại trừ các sĩ quan vì hắn là người luôn luôn tình nguyện nhận lãnh những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Mỗi lần như vậy, hắn luôn luôn bắt tôi đi cùng vì hắn biết tôi rất ghét những việc đó. 
Tôi biết hắn đang nghe những gì tôi nói với ông bây giờ, nhưng tôi cóc cần vì tôi chỉ nói với ông một sự thật giữa hắn và tôi. Một đêm, hắn được lệnh dẫn tiểu đội đột nhập đất địch làm công việc trinh sát. Dĩ nhiên hắn bắt tôi đi cùng vì hắn biết tôi rất sợ những công tác như vậy. Xui xẻo cho chúng tôi là có lẽ chúng tôi đã bị địch phát hiện từ đầu, nhưng chúng chờ cho tới khi chúng tôi đi thật sâu vào đất của chúng, chúng mới nổ súng.


Kỳ: 1 [2]3

Những kiểu ngồi khiến anh em xoắn hết cả mắt

Có những lúc chỉ xem qua ảnh thôi đã thấy giật mình, xem kỹ lại mới thấy không bõ công... giật mình.

Đau thương đến chết Phần 1 - Chương 51

Lúc Tư Dao tỉnh lại, thấy phía trên là trần nhà sáng sủa. Cô đang nằm trên đệm ga trải giường trắng tinh, xung quanh lặng ngắt như tờ, cô nghĩ là mình đang nằm mơ. Gặp ác mộng nhiều rồi nên giấc mộng đẹp rõ ràng là không thật.

Đau thương đến chết Phần 1 - Chương 50

Gió đã nổi, mây đen tụ lại, dường như chỉ một lát nữa thôi mưa sẽ như trút nước.

Người yêu không muốn tôi chụp ảnh nude

Chụp ảnh nude là đam mê của tôi và nó giúp tôi có được thu nhập "khủng".

Ngày cưới, đừng vội vàng...

Đôi uyên ương nọ quyết định sẽ thuê một phòng hạng sang tại một khách sạn cao tầng cho đêm tân hôn.

THỂ LOẠI

Đế Chế Online

Dựa theo tựa game nổi tiếng AOE, Đế Chế online mang đến phong cách chơi mới lạ. Đặc ...

Võ Lâm Mobile

Võ Lâm mobile vượt qua đẳng cấp game PC, chỉ cần sở hữu 1 chiếc điện thoại And...

BigKool - Game đánh bài

Đúng như cái tên của mình BigKool mang đến cho người chơi một thế giới...

Bẫy Rồng ONLINE

Từ thửa hồng hoang, khi thế giới còn là thánh địa củ...

Bigone - Đại chiến Las Vegas

Bigone giải trí đa phương tiện trên mobile, trải nghiệm cảm giác tuyệt vời qu...

MediaS - Phần mềm không thể thiếu về đêm

Phần mềm "giải trí, thư giãn" cùng các girl nóng bỏng được cập nhật hàng ngày.

Vova mobile - Thế giới giải trí trong tầm tay

Phần mềm tiện ích xem kết quả xổ số, bóng đá, bói toán, tư vấn giới tính...

Socbay iMedia - Giải trí đỉnh cao

Phần mềm tiện ích cho di động: nghe nhạc, xem video, xem ảnh, xổ số, bóng đá.

Bộ ảnh Em gái Xinh Không Chịu Nổi

Tuyển tập những bộ ảnh HOT nhất của các Hot Girl

Tuyển chọn CLIP Nóng Bỏng Mắt

Tuyển tập 50.000 CLIP nóng Bỏng Mắt....


Liên kết